'10 năm mẹ mất, bố rải chăn ngủ dưới chân bàn thờ mẹ'

'10 năm trời không kể mưa bão, tuần nào bố cũng ra thắp hương cho mẹ, 10 năm trời bố vẫn vì mẹ mà rơi nước mắt', cô con gái viết về tình yêu của bố dành cho mẹ.

Chuyện tình cô gái Việt được chồng Tây yêu hơn cả con

'Anh yêu con lắm nhưng lúc nào cũng bảo tôi là nhất. Anh nói chỉ sinh một con để còn có thời gian cho tôi'.

Trang trí nhà ngày Tết theo đúng phong thủy Á Đông

Trong nhà nên bật đèn sáng, hạn chế góc tối; lọ hoa nên rực rỡ, nhiều màu...

'Giông bão' trong nhà khi vợ đòi ăn Tết quê ngoại

Nghe vợ nói năm nay lại muốn ở nhà ngoại đón giao thừa, anh Bách vùng vằng: "Vậy em ở luôn cả Tết đi, khỏi về quê nội".

Vườn rau đậm chất quê của gia đình Việt ở New Zealand

Trong vườn nhà anh Thịnh có đủ rau muống, bầu bí, mướp đắng sai quả và cả rau gia vị...

Thứ Năm, 12 tháng 4, 2018

Biểu hiện nhận biết trẻ dính bệnh viêm phế quản

Bệnh viêm phế quản là một trong các bệnh lý phổ biết hiện diện ở mọi lứa tuổi. Trong đó, hiện diện nhiều nhất là ở trẻ em. Để nắm được hội chứng nhận biết trẻ mắc viêm phế quản bài viết sau đây chúng tôi sẽ tư vấn để bạn đọc có thể tham khảo.

Bệnh viêm phế quản ở trẻ là gì?

Triệu chứng nhận biết trẻ mắc viêm phế quản

Một số triệu chứng dưới đây, minh chứng trẻ  bị viêm phế quản:


  • Trẻ có biểu hiện stress, chán ăn, sốt nhẹ rất giống với một số cơn cảm lạnh thông thường.
  • Kèm theo đó là các hiện tượng như là ho khan, xuất hiện đờm, đau cổ họng, chảy nước mũi.
  • Trẻ nhỏ mắc viêm phế quản nặng có khả năng xuất hiện tình trạng khó thở, da mặt tím tái.
  • Bệnh viêm phế quản ở trẻ nhỏ nếu do siêu vi tạo nên có khả năng không phải dùng thuốc kháng sinh, bệnh sẽ tự khỏi. Thông thường bệnh sẽ kéo dài từ 3-7 ngày.

Khi trẻ dính viêm phế quản cần làm gì?

Khi có hiện tượng viêm phế quản ở trẻ một vài bậc phụ huynh cần chú ý rằng:

  • Giữ ấm người cho trẻ. Đặc biệt một vài hôm sửa đổi thời tiết. Cha mẹ cần mặc quần áo thoải mái cho trẻ.
  • Cần làm sạch đường thở cho trẻ bằng nước muối sinh lý thường xuyên. Hoặc những bậc phụ huynh có khả năng sử dụng phác đồ vỗ rung, hút đờm cho trẻ.
  • Dọn vệ sinh không gian sống sạch sẽ, thoáng đãng.
  • Không để trẻ tiếp xúc với khói bụi và khói thuốc lá.
  • Cho trẻ uống nhiều nước, giúp trẻ dễ thở hơn, đồng thời có tác dụng làm loãng đờm kết quả.
  • Khi trẻ có một vài dấu hiệu bất thường cần đưa trẻ đến những bệnh viện để được hỗ trợ điều trị.

Phòng tránh bệnh viêm phế quản cho trẻ

Để tuyệt đối tình huống viêm phế quản ở trẻ sơ sinh nhỏ, cần có những phương pháp ngăn chặn như sau:

  • Chế độ chất dinh dưỡng cho trẻ  cần được đảm bảo. Đối với trẻ sơ sinh, cần cho trẻ bú mẹ đủ trong 6 tháng đầu.
  • Vệ sinh sạch sẽ tay chân cho trẻ không lớn.
  • Hạn chế cho trẻ tiếp xúc với những trẻ không lớn mắc ốm, cúm.
  • Thường ngày vệ sinh chăn gối, màn cho trẻ nhỏ và phơi thật khô kĩ.
  • Chủ động phòng bệnh cho trẻ trước các đợt dịch bệnh hậu quả.
  • Tiêm phòng đầy đủ cho trẻ phòng chống những bệnh lý.
  • Phương pháp ly trẻ với khói bụi và đặc biệt là khói thuốc lá.

Hi vọng với những san sẻ của chúng tôi trên đây về dau hieu nhan biet tre bi viem phe quan sẽ giúp ích cho bạn đọc.

Thứ Tư, 14 tháng 3, 2018

Viêm phế quản ở trẻ em, Nguyên do là gì?

Viêm phế quản  trẻ sơ sinh có tỉ lệ khá cao hiện nay. Điều quan trọng cần phải có những giải pháp chữa trị viêm phế quản  trẻ sơ sinh chuẩn cách. Hãy cùng tham khảo những thông tin chúng tôi chia sẻ dưới đây về viêm phế quản ở trẻ em

Lý do trẻ sơ sinh bị viêm phế quản

Trẻ sơ sinh bị viêm phế quản hay do virus gây nênnhững loại virus hay xuất hiện đó là tụ cầu khuẩn, phế cầu khuẩn...Những loại vi khuẩn này rất dễ dàng phát triển và trở thành dịch. Đặc biệt khi thân thể trẻ nhỏ yếu dẫn đến virus dễ dàng tiến công cơ thể trẻ sơ sinh và làm ra

Bệnh viêm phế quản ở trẻ em là gì?

Ngoài ra, nguyên do gây bệnh viêm phế quản tại trẻ sơ sinh còn là do sự chuyển hóa của thời tiết. Sự đổi thay thời tiết dẫn đến trẻ sơ sinh ko thích ứng kịp dẫn đến hệ hô hấp của trẻ bị ảnh hưởng.

Trẻ sơ sinh sống trong môi trường khói bụi thường xuyên hít phải khói thuốc lá cũng là nguyên nhân làm ra bệnh viêm phế quản tại trẻ sơ sinh.

Triệu chứng viêm phế quản tại trẻ sơ sinh

Khi bị viêm phế quản, trẻ sơ sinh thường xuyên có triệu chứng như là ho, hắt hơi, sổ mũi và có điều kiện sốt nhẹ. Trẻ sơ sinh bị viêm phế quản có điều kiện sẽ bỏ ăn và luôn quấy khóc.

Triệu chứng viêm phế quản  trẻ sơ sinh nảy sinh nhiều vào ban đêm và sáng sớm khi ngủ dậy. Với một vài trường hợp trẻ sơ sinh bị viêm phế quản nặng có thể sẽ bị thở khò khè, thân thể mệt mỏi không nô đùa.

Viêm phế quản tại trẻ sơ sinh có hiểm nguy không?

Theo các chuyên gia hô hấp cho rằng, tỉ lệ trẻ sơ sinh mắc viêm phê quản khá cao hiện nay. Và bệnh lý này có gây nguy hiểm cho trẻ sơ sinh nếu ko có các giải pháp điều trị thích hợp.

Ngay từ khi trẻ sơ sinh mới chớm các dấu hiệu viêm phế quản những bậc phụ huynh lưu tâm điều trị triệt để cho trẻ. Nếu k bệnh có thể tái lại đi tái phát lại nhiều lần và có điều kiện biến chứng thành các bệnh lý nguy hiểm khác nhau như là: viêm phế quản mãn tính, viêm phổi, suy hô hấp. Nặng hơn trẻ sơ sinh bị viêm phế quản có khả năng tử vong.

Phòng  bệnh viêm phế quản  trẻ sơ sinh

Ở trẻ sơ sinh, cách hiệu quả nhất để trẻ không bị viêm phế quản đó là các bậc phụ huynh cần có những phương pháp phòng  tốt cho con em mình:

  • Giữ ấm cơ thể cho trẻ, đặc biệt khi thay đổi thời tiết. các mẹ cũng lưu ý lựa chọn loại quần áo mềm, k gây bí rít cơ thể trẻ.
  • Giữ vệ sinh môi trường sống sạch sẽ, đặc biệt ko cho trẻ tiếp xúc với khói bụi.
  • Vệ sinh sạch sẽ tay chân, tai mũi họng cho trẻ bằng nước muối sinh lý hàng ngày.
  • Tiêm phòng đầy đủ hạn chế virus và vi khuẩn tiến công trẻ nhỏ.

Thứ Tư, 9 tháng 3, 2016

Chia tay rồi, sao còn làm khó nhau…?

Em bước chông chênh giữa hai bờ hư thực, chỉ vì chờ đợi cái ngoảnh lại của người dưng…
Cuộc sống vốn dĩ có rất nhiều sự chọn lựa, không quan trọng ta chọn cái gì, mà là ta có đủ khả năng để chịu trách nhiệm với điều mà mình đã chọn hay không. Trong chuyện tình cảm, dù cùng nắm tay nhau đi đến tận cùng, hay giữa đường đứt gánh mỗi người trôi về một phương, thì ai trong hai người cũng không thể quay về vạch xuất phát. Chỉ có thể đi tìm một khởi đầu mới.

chia-tay-roi-sao-con-lam-kho-nhau

Cuộc sống mới thì nên tẩy rửa những gì đã cũ. Mang tiếng là chối bỏ cũng chẳng sao, còn hơn để quá khứ đã qua ảnh hưởng đến những gì sắp đến. Người cũ chỉ nên nhớ tới chứ đừng nên yêu. Có người từng nói, yêu một người từng yêu, giống như đọc một cuốn sách đã cũ, chẳng phải kết cục chỉ có một và không thể thay đổi hay sao? Phải biết rằng, nếu còn yêu thương, thì họ đã chẳng rời đi. Trong chuyện tình cảm không hề có hai chữ công bằng, nên ta chẳng có lí do gì để toan tính, so đo về những thiệt hơn. Đừng để quá khứ cản đường, mà hãy để nó làm nền tảng về một tương lai hạnh phúc.

Có bao giờ bạn tưởng tượng ra cảnh mình sẽ gặp lại người cũ như thế nào chưa? Giống như một thước phim quay chậm, tất cả, tất cả hạnh phúc của quá khứ, nỗi đau của hiện tại, và cả lãng quên của tương lai, đều sẽ dồn đổ hết vào tâm trí bạn trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy. Không có tình yêu nào, bắt bạn phải lãng phí bản thân hay bán rẻ tự trọng của chính mình. Tất thảy, tất thảy những tình cảm trên đời này, đều có thể buông tay, chỉ cần đủ tuyệt vọng. Một khi đã tuyệt vọng, thì dùng những thứ đã cũ để dằn vặt, làm khó nhau còn có gì quan trọng?

chia-tay-roi-sao-con-lam-kho-nhau

Đã từng yêu thương, thì cho dù không thể thật lòng chúc đối phương hạnh phúc, thì cũng hãy mỉm cười đối diện mà nhường đường cho người khác. Tình yêu không còn, thì tình thương vẫn tồn tại. Chẳng phải đó là lí do mà chia tay rồi, ta vẫn âm thầm quan tâm, len lén từ sau dõi theo, vu vơ lôi những dòng tin nhắn đã cũ ra đọc lại để rồi mỉm cười an lòng hay sao? Đó không phải là do còn yêu, chỉ là thói quen chưa thể từ bò, một thói quen đã hằn sâu trong nếp nghĩ, chi phối hành động, mà ta vẫn thường làm trong vô thức. Tình thương, vốn dĩ, khi viết ra đã dài hơn chữ “yêu” tưởng như vô tận kia nhiều rồi.

Bởi vậy nên, tất cả những niềm đau, hãy chôn giấu thật kĩ. Chỉ có vậy, ta mới không sinh hận. Yêu hay hận, chẳng thể níu người muốn đi quay lại, chẳng thể kéo những kí ức hạnh phúc quay về, và, chẳng thể xóa bỏ nỗi đau vẫn đang ngự trị. Nếu không thể bên nhau, thì hãy tìm một lối đi riêng, hãy chừa cho bản thân một lối thoát. Tình yêu, vốn dĩ chỉ là một cách nói khác của những lần buông tay, cho đến khi đi đến cuối con đường. Đừng bao giờ tự hỏi ” Chúng ta sẽ mãi thế này chứ?”, mà hãy chấp nhận rằng ” Chúng ta sẽ bên nhau bao lâu?”. Có như vậy, buông tay rồi, ta mới không làm khó nhau.

Đời người vốn dĩ là một kiểu chấp nhận. Nếu đã không có khả năng, thì dù có cố gắng trân trọng đến mấy, trước sau gì cũng sẽ phải buông tay. Những thứ như tình cảm hậu chia tay, chỉ là lời ngụy biện cho một trái tim đầy ghen tính. Sau cơn mưa, trời lại sáng. Hãy đứng dậy, bước ra ngoài, để ánh nắng soi rọi.

Thứ Hai, 7 tháng 3, 2016

Có những yêu thương qua đi như chưa từng tồn tại

Sẽ có rất nhiều người đi ngang qua đời ta, có người ở lại bên ta mãi mãi, có người coi ta như một điểm dừng chân trog chốc lát.

Mà bạn biết đấy, chúng ta – bản thân mỗi người còn quá nhiều khiếm khuyết.

co-nhung-yeu-thuong-qua-di-nhu-chua-tung-ton-tai

Có những yêu thương qua đi như chưa từng tồn tại

Tôi có nghe đâu đó một câu nói hay hay khá phổ biến: Sẽ có rất nhiều người đi ngang qua đời ta, có người ở lại bên ta mãi mãi, có người coi ta như một điểm dừng chân trog chốc lát, có những người chỉ lướt qua như một vạt nắng để dạy cho ta những điều còn thiếu sót.
Mà bạn biết đấy, chúng ta – bản thân mỗi người còn quá nhiều khiếm khuyết. Nên việc ai đó đến rồi đi, việc mới hôm qua họ và ta trao môi ngày hôm nay thức dậy mọi việc hôm qua đã là quá khứ thì âu cũng là lẽ thường tình.
Có những người bạn đến với tôi để dạy tôi rằng: Nhà xe sẽ đòi bạn bằng được mười ngàn còn thiếu, nhưng cô gái ngồi cạnh mà bạn không quen biết có thể rút ví đưa bạn mười ngàn đó.
Có những chàng trai đến để nói với tôi rằng: Em xứng đáng nhận được nhiều hơn từ những thằng đàn ông thực sự xứng đáng. Mà không phải là anh hay anh ta.
Có cuộc tình tan vỡ dạy tôi rằng: Qúa tin tưởng vào một người khác mẹ là điều khôi hài ngốc nghếch nhất thế gian.
Lại có người bạn dạy tôi cách đối phó với đàn ông: Đàn ông cũng giống như con chó. Em càng đuổi nó càng chạy. Hãy bình tĩnh, nó sẽ ở bên em.
Bạn đã qua bao nhiêu chuyến tàu sao đếm hết? Bạn đã vượt qua bao nhiêu hàng cây rồi bỏ lại chúng đằng sau làm sao nhớ nổi? Với người này bạn là con tàu, với người khác bạn lại là sân ga.
Nên thiết nghĩ, mọi việc nghĩ thoáng hơn một chút, tùy duyên một chút. Hãy chấp nhận mọi thứ với thái độ nhẹ nhàng thôi, dù buồn hay là vui. Có thế cuộc sống mới có thể an nhiên.
Coi kìa bạn, có phải lại là tiến còi xe? Mỗi người trong chúng ta đang chờ đợi ai trên những chuyến xe xa

Đánh rơi quá khứ

Nó và cậu chơi thân với nhau từ hồi còn ở nhà trẻ. Nó khóc, cậu dỗ dành. Nó bị bắt nạt, cậu xông ra bảo vệ. Thậm chí, cậu còn ăn dùm món cà rốt mà nó không ưa nhất dẫu chính cậu cũng rất ghét.Không biết tự lúc nào, cậu đã trở thành một hình bóng thân thuộc trong lòng nó. Chỉ cần một ngày cậu không tới trường, nó sẽ lo lắng, sẽ khóc, sẽ nháo. Nhưng nếu được nghe giọng nói của cậu, lòng nó lại trở nên bình an tới lạ kì.

– Thành à, chúng ta mãi là bạn, được không?

– Tất nhiên là được rồi, Như à. Tớ sẽ luôn ở bên cạnh cậu!

Những năm thơ ấu qua đi, nó và cậu tung tăng dắt tay nhau trên con đường nhỏ, bước vào cánh cổng tri thức. Cả hai cùng học chung một trường, vào cùng một lớp, thậm chí, xin cô giáo cho ngồi chung một bàn. Cậu học giỏi lắm, đứng đầu lớp mấy năm liền. Còn nó, khó khăn mãi vẫn không làm xong một bài toán. Những lúc đó, cậu chỉ cười rồi cốc trán nó:

– Cô ơi, tôi phục cô về khoản đội sổ Toán rồi đó!

– Ai cho ông cốc tôi!!! Tôi chỉ hơi kém chút thôi!!!

– Tôi biết mà, haha! – Cậu cười vang rồi chạy biến mất

– Đứng lại!! Ông đứng lại mau!!! Tôi mà bắt được thì…thì…

– Thì sao hả cô nàng khó tính? – Chạy ra từ một hành lang, cậu tiếp tục chòng ghẹo nó.

-. Thì…sẽ bắt ông làm bài cho tôi!!!

– Không bao giờ!! Haha!!

Sau mỗi lần rượt đuổi nhau vòng quanh khu phố mà nó không tài nào bắt được cậu, nó đều giận mất mấy ngày liền. Nhưng chỉ cần cậu mang đồ ăn vặt tới dỗ dành vài câu là nó lại tươi tỉnh ngay. Có thể mọi người cho rằng nó dễ dụ, nhưng thực sự nó không thể cưỡng lại được ánh mắt thôi miên đó của cậu.

danh-roi

Mười hai tuổi, hai đứa bước vào cấp hai. Cậu quay cuồng với các kì thi học sinh giỏi toán. Còn nó, sau khi phát hiện ra niềm đam mê văn học, cũng đã xung phong vào đội tuyển văn của trường. Bài vở bộn bề, gánh nặng điểm thi, tất cả mọi thứ khiến nó mệt mỏi. Nhưng ngược lại, dù bận tới mấy cậu cũng dành ra chút ít thời gian giảng toán cho nó, giống những ngày tiểu học. Điểm toán của nó nâng dần, nâng dần… Cậu cũng vì thế mà vui ra mặt. Năm lớp tám, nó đạt giải Nhất trong kì thi học sinh giỏi văn cấp thành phố, cậu khao một chầu kem. Cả hai thân thiết với nhau tới mức bạn cùng lứa xung quanh thường chỉ trỏ và cười khúc khích.

Có lần, cô bạn bàn dưới đập tay lên vai nó trong canteen:

– Này Như, Thành là bạn trai của bà hả?

Nó đỏ bừng mặt, vội xua tay:

– Không!!! Làm gì có!!! Tôi chỉ coi ông ấy là bạn thôi!!!

Nhưng khi nói kéo với bạn nữ đó rồi chạy vào nhà vệ sinh, đóng sập cửa lại, nó cảm thấy tim đập thình thịch. Một cảm giác thật lạ! Chuyện này là sao đây?

Chiều hôm đó, tan học về, đi cùng nhau trên con đường quen thuộc, nó mới để ý cậu thật đẹp trai. Sống mũi cao, mắt sáng và cực kì tinh anh, nụ cười phóng khoáng mà hút hồn…Ôi, nó đang nghĩ gì thế này? Thành chỉ là bạn, bạn, bạn thôi, Tố Như, mày hiểu không?

danh-roi-2

Năm lớp chín, nó phát hiện cậu có bạn gái. Đó là một học sinh lớp bên. Cô gái đó là hoa khôi toàn trường, tên Bảo. Mái tóc xoăn tự nhiên, mắt to tròn, đen láy, thuần khiết như con búp bê. Cô ấy và cậu đi cùng nhau thật xứng đôi, như một đôi Kim Đồng Ngọc Nữ vậy. Cậu càng ngày càng lạnh lùng với nó, không còn đi cùng nó mỗi khi tới lớp. Tan trường, cũng là Bảo yêu kiều khoác tay cậu trên con phố nhỏ. Nó bỗng thấy tim nhói lên từng cơn, đau lắm. Vẫy tay chào tạm biệt họ mà trái tim nó rỉ máu không thôi. Giờ phút đó, nó biết mình đã yêu cậu mất rồi. Yêu nụ cười dịu dàng của cậu, yêu cái cách cậu làm đủ trò để chọc cười nó, yêu sự bình yên cậu mang lại cho nó.

Đáng tiếc…không còn nữa…

Nó quyết định học thật giỏi, chôn chặt nỗi đau đó trong trái tim. Chuyển cấp, nó thi đỗ vào Chuyên Văn, còn cậu, thủ khoa một trường điểm khác. Hai trường cách nhau rất xa nên họ không còn gặp nhau nữa. Áp lực nặng nề của một hs chuyên và gánh nặng Đại học đè lên đôi vai nó. Mệt mỏi, nhưng nó vẫn gắng hết sức để học. Tố Như của năm mười lăm tuổi đã không còn nữa, thay vào đó là một cô gái thông minh, chăm chỉ, là học trò cưng của các thầy cô giáo. Nó cũng chăm chút vẻ bề ngoài, đổi mái tóc xoăn thành suối tóc thẳng rất dễ thương, cặp kính cận tròn được cất đi, thay vào đó là kính sát tròng, khoe ra đôi mắt trong vắt xinh đẹp từng chỉ mình cậu thấy được. Nó sẽ khiến mọi người thay đổi cái nhìn về bản thân mình.

Một chiều nọ, chậm rãi đi bộ dưới bóng cây phượng đỏ rực, nó thoáng thấy bóng cậu và đám bạn đạp xe ngang qua đường. Nghe nói cậu cũng đã chia tay cô bạn gái tên Bảo năm nào. Nó muốn quay đi, nhưng ánh mắt cậu đã rơi xuống người cô học sinh bên kia đường, thấy được ánh mắt bối rối của cô gái. Lòng cậu se lại, bàn tay siết tay cầm xe đạp thêm chặt hơn.

Nhưng cả hai không hề nói gì, tiếp tục bước qua nhau như hai người dưng. Nó biết cậu nhận ra, nhưng lại bàng quang bỏ đi. Khóe môi nở nụ cười chua chát, bao năm rồi, sao nó vẫn không quên nổi mối tình đầu đó? Mối tình cay đắng thấm nhuần nước mắt mà nó từng muốn chôn vùi vĩnh viễn. Quên đi, quên đi, Tố Như ơi…

Kết thúc ba năm phổ thông, nó tiến vào giảng đường đại học. Vì trường ở xa nên hàng ngày nó phải đi xe buýt. Như trò đùa của số phận, cậu cũng lên cùng một tuyến xe giống nó. Dù ngồi cạnh nhau, hay chỉ cách nhau một hàng ghế, cả hai đều im lặng như người dưng nước lã, tựa hai kẻ qua đường. Lên cùng một bến, nhưng khi xuống lại rẽ về hai lối ngược nhau, như hai đường thẳng song song, vĩnh viễn không bao giờ cắt nhau…

danh-roi-3

Nhiều năm sau, hai cô cậu học trò năm nào giờ đã lớn, đã trưởng thành và có địa vị trong xã hội. Họ vẫn giao lưu với nhau vì công việc, nhưng chẳng ai biết rằng họ từng có một thời ấu thơ thật đẹp đẽ. Nụ cười cô gái Tố Như hay chàng trai tên Thành dành cho người kia chỉ còn là sự hờ hững và lạnh nhạt. Họ vẫn gặp nhau, bởi lẽ cùng làm chung một công ty, giống như trò chơi nghiệt ngã mà ông Trời tạo ra. Thậm chí, khi người ấy kết hôn, người còn lại đứng trong hàng khách mời tới dự vẫn vỗ tay với vẻ mặt mừng rỡ, nhưng trong đôi mắt lại hiện lên một nét phức tạp và nhoi nhói ở tận tim gan.

Họ không nói, chẳng phải vì đã quên, mà bởi lẽ không ai còn có thể quay lại khoảng thời gian tuyệt vời năm xưa được nữa…

Một chiều nọ, tại công viên Thái Hà người ta trông thấy hai cụ già tóc bạc ngồi tâm tình dưới bóng cây đại thụ. Cụ ông bảy mươi tuổi ngồi xe lăn nước mắt giàn giụa gục đầu trong lòng bà lão khóc như một đứa trẻ.Hơn nửa thế kỷ trôi qua, thời gian đã khắc trên gương mặt hai người vẻ nhăn nheo và dấu hiệu của tuổi tác. Đến lúc này, khi con cháu đầy đàn, hồi tưởng lại quá khứ, Tố Như và Thành mới giật mình nhận ra bóng hình năm ấy vẫn còn lưu lại thật sâu trong tim, nó chỉ lặng yên nằm đấy, chứ chưa hề tan biến dù họ có cố gắng chôn vùi như thế nào….

Bài viết được gửi bởi Tuyết El